
Total Visits: 48065556
Visits Today: 60002
This Week: 2033452
This Month: 60002
Dọc quãng đường đi, khi tôi nói với Huy những vài ba chuyện linh tinh thì Thu chỉ nhắm nghiền mắt, khuôn mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi, ậm ừ trả lời qua loa khi Huy bắt chuyện rồi im lặng.
Biểu hiện ấy khiến tôi không hề đoán được cô ấy sắp sửa làm điều gì, càng không nghĩ ra được, Thu sẽ đối phó với tôi thế nào.
Chúng tôi đến vào ngày thường, xung quanh những con đường chỉ có vài ba chiếc xe đạp cà tàng dựng một góc. Người ta thường nói, Mộc Châu là nơi du lịch nghỉ dưỡng tinh thần tốt nhất, còn chúng tôi lại tới đây để thực hiện những toan tính trong lòng mình.
Huy thuê một chiếc nhà nhỏ, nằm nhìn ra thẳng ra có thể thấy cánh đồng hoa mận và phía sau là rừng thông xanh mướt.
Tôi và Thu ở lại nhà sàn, còn Huy, theo gợi ý của tôi, hỏi chủ nhà mua ít củi đốt lửa sưởi ấm.
- Cậu muốn nói gì với tôi?
Thu lên tiếng nhưng mắt vẫn nhắm nghiền, hai tay khoanh lại trước ngực, còn lưng thì tựa vào sát vách. Cho dù cậu ấy như thế, vẫn luôn khiến người khác cảm thấy bất an. Và điều này trước đây, khi tôi vẫn còn dùng ánh mắt đơn giản đối diện với thế giới, chưa từng cảm nhận được.
Tôi, không dễ dàng gì tranh giành với cậu ấy, kể cả tôi có lợi thế là thứ cậu ấy muốn đang nằm trong tay tôi.
- Tại sao cậu đồng ý đến đây?
- Chẳng phải cậu mời hay sao?
- Cậu vẫn muốn trốn tránh tôi còn gì?
- Không phải trốn tránh mà chỉ không muốn gặp cậu. Không phải tôi đang có tính toán mà tôi chỉ muốn xem cậu giở trò gì.
Lần này rõ ràng vấn đề là ở tôi. Bởi vì tôi không muốn ngồi yên nghe những tiếng bàn tán của mọi người xung quanh, rằng Huy và Thu vẫn hay hẹn riêng với nhau khi Huy tan làm. Bằng cách này hay cách khác, khoảng thời gian chật ních mà tôi cố tình sắp xếp kín mít thời gian để không cho Thu cơ hội tiếp cận Huy, nhưng cậu ấy vẫn làm được, hơn nữa còn làm rất tốt mỗi khi Huy không đến đón tôi đi ăn tối, chỉ để gặp riêng Thu.
- Thu, tôi biết cậu thông minh, nhưng đừng làm những cách hèn hạ, ngay khi tôi hiểu được con người cậu, tôi đã biết phải thắng cậu bằng mọi giá!
- Thế ư? Chỉ sợ cậu khó làm được điều đó
Huy đang trở về sau khi mang theo một bó củi lớn bọc trong một chiếc bao tải, ngay lúc ấy tôi đã hiểu mình phải làm gì.
- Cậu lừa được tôi sung sướng lắm ư? Lừa tôi ngay cả khi nhà tôi đã từng kéo cậu khỏi cái quá khứ xấu xa mang tên bố mẹ cậu?
- Cậu! Kể cả có xảy ra chuyện gì thì cũng đừng lôi chuyện cũ vào!
- Tôi nói không đúng sao? Cậu sợ?
Và tôi dự đoán đúng, tôi nhận được một cái tát thật mạnh từ Thu, và Huy chứng kiến toàn bộ cái tát ấy.
Nhưng trái ngược với dự đoán của tôi khi Huy chạy về phía Thu, đỡ lấy cô bạn đang run rẩy, miệng lẩm nhẩm như mê sảng.
“Quỳnh, đừng nói nữa, xin cậu đừng nói nữa”
“Tôi đã có lỗi gì, tôi đã làm sai điều gì?”
- Huy! em…
- Quỳnh, em đã nói gì hả? Em đã nói gì?
- Em… em không…
- Tránh ra!
- Anh định đi đâu?
- Em ở yên đấy, đừng có đi theo!
Cái tát trên mặt vẫn còn bỏng rát, các mạch máu xung quanh vùng tổn thương bắt đầu giần giật đau đớn.
- Huy, em không làm gì hết, chỉ là tại cô ấy…
Tôi lặp lại nhiều lần, nhưng Huy hoàn toàn không để ý đến tôi, cậu ấy bế thốc Thu đang ngất lịm trên tay xuống ô tô, rồi bỏ mặc tôi để lái xe đi thẳng. Trơ khốc lại phía sau là một khoảng bụi trắng mờ ảo.
Ngày hôm nay, tôi đã thua Thu rồi!
Vốn dĩ chỉ là một màn cuối cùng để tôi có thể triệt để loại bỏ khả năng của cô ấy, nhưng không ngờ, chính tôi đã biến mình thành kẻ thua cuộc.
Cho đến khi tôi đi lạc vào trong đồi thông xanh mướt, trượt chân ngã xuống mỏm đá trơn bám đầy rêu. Khi máu từ bàn chân tôi thấm đỏ chiếc giày thể thao trắng tôi đang đi, tôi mới biết mình sai.
Tôi đã cố chấp giữ lấy cái gì, và đã cố chấp tranh đấu vì cái gì? Khi ngay cả người mà tôi cố gắng níu kéo không thật sự thuộc về tôi? Khi mà chỉ cần vài ba tác động từ người khác là anh ta có thể bỏ lại tôi không thương tiếc ở một nơi thế này?
Vì tất cả bọn họ, có xứng đáng không?
Để mặc bàn chân vẫn túa máu đau đến tê liệt, tôi trở về nhà sàn theo lời chỉ dẫn của vài ba đứa trẻ lên nương. Tôi cứ ngồi yên như vậy đợi Huy, cho đến giới hạn kiên nhẫn cuối cùng đã chạm đến theo cái ngoái đầu lúc tôi bước lên xe khách trở về Hà Nội. Tháo sim điện thoại ra khỏi vỏ, tôi thả nó rơi xuống nát vụn dưới chân những chiếc xe khách nghiến lên đằng sau.
Có lẽ giữa chúng tôi đã chẳng còn gì.
Anh trai cằn nhằn chân tôi bị nhiễm trùng, phải nằm viện sau ca tiểu phẫu khoét phần thịt thối nạm vào xương. Dẫu đau đớn vậy, tôi vẫn không khóc.
Tôi phát hiện, từ khi phải chấp nhận bị cuốn vào mớ mâu thuẫn tranh giành này, từ khi tường tận sự phản bội của Thu, tôi chưa từng một lần khóc.
- Mày làm gì mà để ra nông nỗi này?
- Không sao đâu, em không thấy đau.
- Từ bé đến giờ mày vẫn sợ đau nhất, nói dối làm sao được anh. Đau như thế mà còn cố nhịn không khóc nữa!
- Anh, em không đau đâu, em không đau một chút nào, em không thấy đau một chút nào hết!
- Mày với con Thu xảy ra chuyện gì à? Cả thằng Huy nữa, tại sao không cho chúng nó vào gặp?
- Anh, em với hai người ấy bây giờ không còn liên quan gì nữa. Nếu anh thương em thì nhất định đừng để họ vào đây.
Tôi vẫn muốn hỏi Thu, lúc Huy bỏ mặc tôi và bế cậu ta ngất lịm lên trên xe một cách vội vã, cậu ta cảm thấy thế nào? Cảm giác chiến thắng? Cảm giác cướp đoạt được thứ quý giá nhất từ tay người khác. Hay không một cảm giác gì?
Nhưng, có những chuyện không đơn giản là cướp đoạt hay bị lấy mất, chiến thắng hay thất bại. Bởi vì sau đó, tôi còn nhận ra, có quá nhiều chuyện xảy ra một cách mơ hồ, còn tôi thì u mê để rồi bước vào hết sai lầm này đến sai lầm khác.
- Cái Thu nó chết rồi!
- Tại sao?
- U ác tính giai đoạn cuối
Total Visits: 48065558
Visits Today: 60004
This Week: 2033454
This Month: 60004
Total Visits: 48065566
Visits Today: 60012
This Week: 2033462
This Month: 60012
Total Visits: 48065558
Visits Today: 60004
This Week: 2033454
This Month: 60004