
Total Visits: 52533940
Visits Today: 381740
This Week: 381740
This Month: 4528386
Có lần, Diệp mơ thấy anh và nó cùng đứng trên một mỏm đá cao. Sóng biển vỗ vào vách đá tung bọt trắng xoá. Anh hôn lên trán rồi bế nó, nhìn nó với ánh mắt lãng mạn đẹp đến mê mẩn. Anh dịu dàng nói: “Anh yêu em” rồi đột nhiên thả nó xuống biển sâu, nó ngỡ ngàng chới với quằn quại quẫy đạp, sau cũng ngấm nước mặn rồi chìm hẳn. Đến đây, nó bừng tỉnh trong nước mắt giàn giụa ướt đẫm gối….
- Khi nỗi nhớ quá đầy, nó trào ra, thật thừa thãi, chúng ta sẽ chẳng biết đổ đi đâu cả. Sẽ không có ai nhận lấy.
Diệp ngước lên tìm giọng nói quen. Mike không nhìn nó, cậu ta đang đứng đó, mắt nhìn xuống vài hòn sỏi dưới chân, nghịch ngợm.
- Cấm đoán bản thân nhung nhớ ai đó là điều ngu ngốc. – Diệp bướng bỉnh đáp trả, trong lòng thấy khó chịu vì có người nhìn thấu tâm trạng mình.
- Sẽ là ngu ngốc hơn khi ngộ nhận nỗi nhớ là tình yêu.
- …
- Nhiều người vẫn cứ lầm tưởng tình yêu là một thói quen. Thật ngớ ngẩn. Tình yêu là cảm xúc, nỗi nhớ mới là thói quen.
Mike ngồi xuống bên cạnh Diệp. Mặt trời đã xuống từ lâu, chỉ còn những cơn sóng vỗ về không ngừng nghỉ. Thành phố biển đã lên đèn rạng rỡ với đủ các màu sắc nhộn nhịp. Đêm ở Nice rạng ngời với những mặt tiền rực rỡ màu pastel bao quanh cảng biển đầy các du thuyền. Đường bờ biển bằng phẳng dịu dàng trải dài đến những khu rừng trập trùng bóng tối cô đơn. Mùi gió biển lượn lờ qua từng nhịp thở.
“I can not go to the ocean
I can not drive the street at night
I can not wake up in the morning
Without you on my mind…”
Trên đời, thói quen khó từ bỏ nhất chính là nỗi nhớ.
Ngày thứ 730
“Nhóc!
Không biết có đặc biệt chút nào với cậu, nếu tớ nói rằng hôm nay là tròn 2 năm chúng ta quen nhau?
Để xem, tuần sau dành một buổi tản bộ Promenade des Anglais được không?. Có cả hội chợ bên Cours Saleya nữa, hoặc đi xem phim..? Cho cậu toàn quyền quyết định.
Mike.”
Gấp lại lá thiệp xinh xắn, Diệp ôm bó hồng Pháp trước ngực, tận hương hương thơm ngọt ngào đầy say mê. Đã hai năm rồi. Có một lúc, con người ta phải biết sợ thời gian. Tháng năm không vôi, nhưng sự thật là nó chẳng bao giờ ngừng trôi cả. Hai năm qua, Mike gần như kéo nó ra khỏi những ngày tháng ướt nhẹp nước mắt vì chiếc gai nhọn trong quá khứ làm xước xác trái tim. Mike rất ít nói, cũng rất ít cười. Nhưng ở Mike có một thứ gì đó khiến Diệp rất muốn lại gần, thứ gì đó.. Rất nóng, ấm áp, và vững chãi. Không hiểu bằng cách nào, ánh nhìn của Mike về phía nó gần như xuyên thấu tất cả, cũng không hiểu vì sao, Mike biết được mối tình cũ của nó, cũng chẳng rõ tại sao, Mike luôn đến bên nó vào những lúc nó cần nhất. Nó không rõ thứ tình cảm nó dành cho Mike là gì, có hơn bạn bè hay không, chỉ biết Mike có thể kìm hãm những điên loạn trong nó, biết cách kích thích nó và đôi lúc có thể khiến nó phát điên lên. Nó cũng không rõ tình cảm Mike dành cho nó ra sao, định hình như thế nào. Tưởng như vẫn là bạn thân, có đôi lúc, Diệp gần như ngờ rằng Mike thích nó. Nhưng rồi nó lại phủ nhận, bởi vì… cũng không hẳn.
- Cậu muốn làm tâm điểm của sự chú ý à? – Nó tỏ vẻ khó chịu.
- Nếu mình và cậu không nói chuyện, không đi chung với nhau thì bọn họ cũng nghĩ chúng ta là một cặp, cứ để cho bọn họ thoả mãn trí tò mò vô lý của mình.
Trong số những chàng trai trong lớp Diệp, Mike gần như nổi bật nhất. Gương mặt điển hình của chàng trai Thái Lan. Đôi mắt sâu, cặp lông mày rậm, sống mũi cao thanh thoát thêm chút phong trần, mái tóc hơi rối của Mike khiến cho đám con gái trong lớp mê mẩn. Việc Mike thân thiết với Diệp vô tình khiến con bé hứng vô số viên đạn phi vun vút từ những con mắt đố kị của hội con gái. Chỉ có Mike và nó hiểu rằng, hai đứa chỉ dừng ở mức bạn thân, thế mà cả lớp nhìn hai đứa với ánh mắt như nói ngầm với nhau rằng : “Mike và con bé đó là một cặp đấy”.
- Ê. Có phải cậu thích tớ rồi không hả Diệp?
- Thật ngớ ngẩn.
- Đừng trợn mắt thế chứ. Hay là tớ thích cậu mất rồi nhỉ?
- …??
- Đồ ngốc, thế cũng tin được à!! Haha. Thân quá rồi, sao yêu được.
- Ừ, chơi thân rồi lúc yêu nhau nhạt toẹt…Này, đừng nhìn tớ như vậy chứ!! Cậu chết chắc rồi!!
Ngày thứ 735.
Đóng cửa phòng lại, thả chiếc balo xuống giường, Diệp thấy tức ngực. Có cái gì nặng rất nặng, đè lên trái tim nó. Gần như ngạt thở. Nước mắt, tưởng đã cạn khô. Giờ bỗng lại rơi vội vã. Toàn thân nó nóng ran, đôi bàn tay nhỏ run lẩy bẩy. Nó. Vừa gặp lại anh.
….
Lúc chiều, Mike đạp xe chở nó lượn lờ khu thành cổ.
- Mike, tớ thèm kem quá.
– Giữ xe nhé, ngồi yên đấy, tí nữa tớ quay lại.
– Hí hí…
Diệp ngồi yên sau xe, hai tay buông thõng, lẩm nhẩm lời bài That is Love của Tokyo Square, vừa giậm chân theo nhịp, đôi mắt nhìn ra biển vô tư lự. Gió biển French Riviera lùa qua mái tóc đỏ được cắt bằng của nó, bay lững lờ trong gió. Nó không để ý rằng, có một cơn gió khác đang đứng trước mặt nó, nhìn nó với đôi mắt kinh ngạc.
Phong.
Quá bất ngờ, Diệp không tin nổi vào mắt mình, toàn thân cứng đờ. Người đang đứng trước mặt. Người đã khiến nó đau khổ nhường nào, nó đã từng khóc cạn nước mắt trong đêm vì ngủ thành ba bốn giấc thì cơn mê man nào cũng có anh, đã mất hai năm ở Pháp vật lộn với quá khứ để học cách quên đi anh, để vượt qua..
Vậy mà giờ đây, Phong, vẫn dáng hình bụi bặm ấy, đang đứng ngay trước mặt nó, đôi mắt anh đỏ quạch. Khoé miệng run run. Dường như anh còn xúc động hơn cả nó.
Total Visits: 52533953
Visits Today: 381753
This Week: 381753
This Month: 4528399
Total Visits: 52533965
Visits Today: 381765
This Week: 381765
This Month: 4528411
Total Visits: 52533953
Visits Today: 381753
This Week: 381753
This Month: 4528399