
Total Visits: 50930749
Visits Today: 173364
This Week: 1432510
This Month: 2925195
Cuối tháng ba.
Tiếng ve kêu inh ỏi. Các lớp mười hai chỉ còn tầm tháng nữa để hoàn tất các bài học và ôn tập cho đợt thi học kì hai. Không khí lớp học căng thẳng, thi thoảng được dịu bớt nhờ mấy câu chuyện cười của thầy dạy Toán. Lớp khối C, các môn Tự Nhiên luôn là một thử thách, thế nên ai cũng cố gắng gấp đôi. Học trên trường, rồi nhờ thầy dạy thêm, rồi học nhóm. Lớp phó học tập Quỳnh còn tình nguyện nhờ anh mình là sinh viên sư phạm Toán trên Sài Gòn về kèm thêm cho mọi người vào mỗi cuối tuần. Những bài học lịch sử khô khan được mấy cô gái phổ thơ cho dễ nhớ, mấy bài địa lí khó nhằn được cô Địa hướng dẫn nhìn Atlat. Nói chung, không khí học tập của lớp khối C luôn căng như dây đàn. Ai cũng bảo khối C chỉ giỏi học vẹt, nên các thành viên quyết tâm cho mọi người thấy học vẹt cũng làm nên chuyện.
Giữa những tháng này học hành chiếm gần hết thời gian như thế, Thu vẫn không quên nhiệm vụ với Minh. Một lá thư gửi đi và một lá thư nhận về, đều đặn mỗi ngày, không sót hôm nào. Lớp Phương chỉ phải thi học kì nên đỡ căng thẳng, nên những bức thư Phương gửi dài hơn, kể nhiều chuyện vui cho Minh để Minh xả stress giữa những giờ học hay mỗi đầu buổi học. Đôi lúc đó lại là những câu ngắn ngắn Phương sưu tầm ở đâu đó trên báo hay internet, hoặc những thứ ngộ ngộ Phương bắt gặp trên đường.
“Một khách du lịch đến Bohol ở Phillippines, thấy những ngọn đồi được làm bằng chocolate. Vị du khách nghĩ bụng, người dân ở đây sướng thật, thiên nhiên ban cho họ những ngọn đồi thật là tuyệt vời. Thế rồi vị du khách đó điềm nhiên cắn vào một cái cây gần đó. Đột nhiên, vị du khách đó nhăn mặt và phun ra. Cậu biết tại sao không? Vì đó là một nơi rất đặc biệt, cứ vào mùa khô là các cây cối đều ngả sang màu nâu, vị du khách nọ không biết, tưởng là chúng được làm bằng chocolate..hihi. P…”
“Đố cậu quả trứng với con gà cái nào có trước? Không trả lời được phải không? Ple….P….”.
Thu cứ chuyển và cứ nhận, làm Nguyệt đôi lúc cáu lên.
- Thi cử tới nơi rồi, cậu lo mấy cái thứ vớ vẩn đó làm gì?
- Vớ vẩn đâu mà, chỉ là để Minh vui thôi, có mất thời gian đâu…
- Lúc nào cũng Minh…Minh…chán cậu…
Thu chỉ cười, rồi lại tất bật như thế. Học, giải bài, thư, và Minh.
****
Tuần thứ hai của tháng tư.
Như đã hẹn, cả lớp C2 quyết tâm bỏ mặc tất cả để tận hưởng hai ngày trong khu rừng sinh thái. Thầy chủ nhiệm, cô hiệu trường, thầy bí thư đoàn tháp tùng bốn mươi hai thần dân trong lớp đi cắm trại.
Hơn hai tiếng đi xe đò, rồi qua phà, cả lớp cũng đã đến được với thiên nhiên. Sau khi được anh hướng dẫn viên giới thiệu sơ bộ về rừng, về các khu vực và khu vực dựng lều, cả lớp hăm hở tiến vào rừng. Thực ra, đi thăm thú chỉ là phụ, cái chính là cả lớp muốn đi đâu đó xa xa ngôi trường và nhà mình một chút để có thể làm cho tâm hồn mình thoải mái để chuẩn bị cho kì thi sắp tới. Thế nên thay vì hỏi xem cây nọ con kia, cả lớp lại xúm xít chụp hình cùng cảnh vật. Các thầy cô cũng bó tay, đành để mặc cho lũ trò tha hồ tung hoành trong những tháng cuối cùng của đời học sinh này.
Minh và Thu đi sát bên nhau, cái balo chứa đầy nước và thức ăn dặm của Thu ngoan ngoãn nằm trên vai Minh. Minh đi thật chậm để đợi Thu và làm điểm tựa cho Thu trong những đoạn đường khó. Những lúc Thu cùng đám bạn nữ chụp hình, Minh lại tình nguyện làm phó nháy. Cả lớp chỉ có hai tên con trai nên chả ai để ý đến những hành động trên mức tình bạn đó của Minh.
Đêm xuống, cả lớp đốt lửa trại rồi chơi trò hù ma. Các thầy cô giả ma khiến cho lũ trò chết khiếp. Lớp trưởng Phan vậy mà nhát gan, cứ bám lấy lớp phó Quỳnh làm cả lớp cười ồ. Giờ ăn khuya, Thu ngồi cạnh Minh, vu vơ rằng chắc lúc về Minh sẽ nhận được nhiều thư của Phương lắm đây. Nghe nhắc đến Phương, Minh hào hứng hẳn, Minh còn kể lại cho Thu nghe những câu chuyện mà Phương đã kể trong thư. Thu lắng nghe, nửa nhiệt tình, nửa hờ hững.
Ngày cuối cùng ở rừng, cả lớp không đi chơi nữa mà ngồi bên dòng suối, tổ chức ăn uống và chơi trò hát đối. Phan không sao tách được các nhóm để chen vào nên đành hậm hực làm trọng tài cho dù rất muốn hát. Minh thấy vậy bèn nhường chỗ mình cho Phan, còn mình lên làm trọng tài. Phan hí hửng ra mặt, hát nhiệt tình và to nhất lớp. Cả lớp bốn mươi cô nàng chưa bao giờ thấy lớp trưởng mình hào hứng như thế cả.
****
“Cậu không biết là lớp tớ vui như thế nào đâu. Các thầy cô cũng bất ngờ luôn đấy, cô hiệu trưởng còn bảo có thể sang năm sẽ tổ chức cho khối mười hai cắm trại như thế này để có tinh thần trước ngày thi cử. Sáng kiến của lớp tớ hay chưa? Tuần sau là thi rồi, nên sau hai ngày vừa qua, cả lớp lại cắm đầu vào học, hăng say chưa từng thấy. Đang quyết tâm hơn nửa lớp sẽ đạt học sinh giỏi đây này…M…”
“Cậu không đi được thì tớ sẽ đi rồi về kể cho cậu. Dù sao thì sinh viên đại học nghỉ hai ngày cũng đâu chết ai. Đại học là học đại mà, hihi. M…”
“Cây phượng á? Đợi cậu hỏi chắc nó sắp tàn luôn rồi. Đùa chứ nó nở đẹp lắm, năm nào cũng đỏ rực cả mà…M…”
Thu gấp lại những mẩu thư Minh viết. Mở hộc bàn, hàng trăm mẩu thư nho nhỏ được xếp ngay ngắn. Thu mở từng lá. Những nét chữ nghuệch ngoạc, những lần tập viết của Thu sao cho giống nét chữ của Phương…tất cả đều được Thu lưu giữ. Ba tuần nữa, sẽ chẳng còn một tờ giấy nào được viết, sẽ chẳng còn mẩu thư nào được trao, và có thể rồi sẽ chẳng còn có Phương nào tồn tại trên cõi đời này nữa. Thu đóng hộc bàn, rồi cầm chiếc túi bước ra khỏi phòng.
****
- Thu sắp thi rồi nhỉ?
Total Visits: 50930756
Visits Today: 173371
This Week: 1432517
This Month: 2925202
Total Visits: 50930766
Visits Today: 173381
This Week: 1432527
This Month: 2925212
Total Visits: 50930756
Visits Today: 173371
This Week: 1432517
This Month: 2925202