
Total Visits: 48985175
Visits Today: 449934
This Week: 2953071
This Month: 979621
Chị Yến chen vào:
– Cậu hôm nay ở đây lâu lâu một tí đi. Chút xíu nữa em đến, gặp rồi biết. Em này đặc biệt lắm, tớ nghĩ cậu chắc cua được vì em sính nói chuyện văn chương thơ thẩn mà mấy ông nội kia chỉ lăm le nói chuyện bằng tay nên em không chịu. Tớ nói thật đấy, cậu mà cua được em, tụi tớ bao uống cà phê thả dàn.
Rồi hai chị em Hải Yến, Hải Sâm kể cho tôi nghe về người em gái hậu phương có hành tung kỳ bí. Em mới đến Café Trang chừng một hai tuần, đi một mình và chỉ đến khi trời tối. Em lúc nào cũng chọn cái bàn thấp sát tường, nơi góc khuất có nhiều bóng tối hơn những bàn khác. Quán Café Trang tường quét vôi màu tím hồng, trang trí thanh nhã, có những bóng đèn lờ mờ mỹ thuật gắn trên tường và có dàn nhạc với âm thanh hết sảy. Hồi đó mà sắm được một dàn máy Aikai cỡ đó cũng bộn bạc. Chị em bà Yến lại là những tay sành nhạc nên ngồi uống cà phê, nghe nhạc tiền chiến, nhạc Trịnh Công Sơn thời thượng với giọng hát Khánh Ly, Lệ Thu, cứ gọi là “phê” tới cõi thiên tiên ấy chứ. Em gái này có mái tóc dài chảy xuống ngang lưng, xõa che một phần gương mặt trái soan đều đặn trông rất liêu trai, rất Huế!
Em ngồi đấy, trầm lặng một mình. Ngồi hàng giờ với tách cà phê đen và cái gạt tàn thuốc thủy tinh. Bà Sâm bảo em không hút thuốc nhưng lần nào cũng đem theo một gói Salem, đốt một lúc bốn điếu để vào cái gạt tàn, đều bốn góc. Những điếu thuốc có đầu lửa châu vào nhau, khói quyện bay dìu dặt trong không khí và em cứ ngồi câm lặng như thế, chiêu niệm vong linh ai đó, giờ này qua giờ khác, buồn bã nhìn đăm đăm vào những điếu thuốc, canh cho cháy đến khi tàn để đốt bốn điếu khác. Cô nàng ngồi thinh lặng, nét mặt âm u, như người đồng nữ trang nghiêm hành lễ, như phù thủy ngồi điểm danh lũ âm binh vô ảnh vô hình, không hề bận tâm tới những bàn chung quanh, những người chung quanh.
– Tớ có lần hỏi em ở đâu, em trả lời ở gần đây. Em bao giờ cũng chỉ gọi có một ly cà phê đen và ngồi đó có khi đến ba, bốn tiếng đồng hồ với chỉ một ly cà phê đó, cho đến lúc không còn điếu thuốc nào để đốt mới ra về.
Bà Sâm kể tiếp:
– Cũng có vài lần em gọi thêm. Nhưng em uống chịu, hôm sau có tiền đem trả sòng phẳng. Tớ nghĩ có lẽ em… ăn bớt tiền chợ, trốn ông bà già đi uống cà phê, cũng tội. Tớ có hôm không tính tiền nhưng em cứ nằng nặc trả. Chắc em thất tình, tâm sự buồn chán lắm?
Tôi cười:
– Em này “bệnh” đấy. Bệnh “lập dị” chứ có lạ gì đâu.
– Cậu phải gặp con bé đó mới được. Không lẽ Không quân các cậu “yếu” thế à?
Tôi thấy chị em bà Yến bà Sâm có vẻ hối thúc quá, nên tò mò muốn biết người con gái này đặc biệt ra sao chứ tôi đâu có ghiền cà phê mà ham lãnh giải?
Đêm đó, khoảng gần 8 giờ nàng đến. Lúc đó tôi ở dưới nhà sau. Đây là cái biệt thự, phòng khách chính dùng làm phòng trà, bán cà phê. Chị Yến chạy xuống ríu rít gọi tôi. Tôi theo chị lên quày tính tiền. Bà Sâm ghé tai tôi nói thầm:
– Đấy, em đấy! Bồ ra ngồi với em đi.
– “Nó” có cho ngồi không mà ngồi? Nó lại la làng hay đuổi đi thì quê. Có khi lại gần nó dám “ếm” lắm ạ!
Nói vậy nhưng tôi cũng đến bàn cô gái. Nàng ngước nhìn tôi bằng đôi mắt lạnh và hết sức thờ ơ. Tôi nói:
– Tôi mới được nghe chị Yến, chị Sâm nói cô “khó” lắm, không ai làm quen được. Tôi muốn thử. Cô nên cho tôi làm quen vì các bà ấy treo giải ai làm quen được với cô, sẽ cho uống cà phê không phải trả tiền, bạn bè muốn mời ai cũng được, suốt năm. Tôi muốn cô không phải trả tiền kể từ đêm nay.
Cô nàng dường như có hơi nhếch mép nhưng không nói gì. Tướng nàng chẳng có vẻ gì là ghê gớm khó khăn, chỉ có nét lầm lì kênh kiệu thôi. Nhan sắc trên trung bình, theo cái nhìn đầu tiên của tôi lúc tranh tối tranh sáng. Tôi tự mình kéo ghế ngồi xuống. Bà Sâm đem ra bàn cho tôi một phin cà phê, miệng tủm tỉm cười. Tôi cũng cười, ra cái điều “nó” không cắn, không đuổi đi chỗ khác chơi, việc gì phải sợ? Bà Sâm khều lưng tôi ra ý khích lệ. Nàng mặc tôi ngồi đối diện, vẫn chăm chăm nhìn vào mấy điếu Salem cháy trong cái gạt tàn, coi đứa anh trai như cục đất. Tôi nói:
– Tôi không hút Salem, nên cô đốt bao nhiêu tôi cũng không thấy phí và tiếc. Nhưng cô làm cái chuyện lập dị này để làm gì cho phí tiền?
– Kệ tôi!
A, nàng cóc đã mở miệng! Có lẽ nàng nổi sùng vì hai chữ “lập dị”. Mắt nàng quắc lên, vừa dữ vừa đẹp. Tôi cười:
– Tất nhiên là tôi kệ cô. Cô có đốt cháy tiêu nhà người ta tôi cũng kệ cô. Cô bị đi tù tôi cũng kệ cô. Nhưng mà thôi, trêu cô cho vui chứ nhìn cô tôi biết cô là một con người nghệ sĩ, hay ít nhất cũng có dáng nét của một nghệ sĩ , tôi không lấy chi làm lạ vì tôi có nhiều bạn trong giới văn nghệ nên tôi hiểu.
Chả là bà Yến với bà Sâm có cho tôi biết em này thích dở chuyện văn chương ra nói với mấy đấng đàn anh hiệp sĩ Thiên Lôi 524 chỉ biết chuyện “ấy”, chuyện đánh đấm với vật lộn trên giường thôi nên tôi đoán các đàn anh chán quá không thích nói chuyện với em, hắt hủi em để em phải ngồi buồn chiêu niệm những cuộc tình đã qua, tạo ra hình ảnh ma quái như thế. Tôi đánh đúng target ngay trái bom đầu, tuy không là hoa tiêu khu trục. Thế là từ đó nhé, chuyện cứ gọi là liên miên như hai cụ Bá Nha, Tử Kỳ khảy đờn cho nhau nghe rất là tương đắc. Bà Sâm xí xọn thỉnh thoảng lại làm bộ ghé hỏi có uống cà phê nữa không để nghe xem chuyện chi mà cô cậu tâm đầu ý hiệp thế. Mới qua năm phút trò chuyện sơ sơ đứng đắn, ong bướm không hề lơi lả, tôi biết em này chẳng có một ly ông cụ nào gọi là ghê gớm cả. Em là nữ sinh, có lẽ mới lên đại học, có chân trong một thi văn đoàn nào đó, thích làm dáng văn chương. Mấy đàn anh đi trước đã đi vội quá, quên không nghiên cứu địch tình và mang theo bí kíp nên nản và bỏ cuộc.
Em thuộc týp nữ sinh mê văn chương Mai Thảo, Hoàng Hải Thủy, thích Duyên Anh, Đinh Tiến Luyện, khoái Nhã Ca, Thụy Vũ, Lệ Hằng cùng vài nhân vật văn chương tên tuổi khác. Em “hù” tôi, nói y như em quen thân với những ông bà nhà văn nhà báo nổi tiếng. Rồi em nói đến cả hội họa, trường phái này, trường phái kia líu lo. Gì chứ mớ đề tài này tôi không thiếu. Bởi ở trong làng văn làng báo trước khi vào Không quân, tôi đâu có nghèo chi tiết văn chương nghệ thuật để đem ra tán dóc? Nàng nói chuyện với tôi bằng thứ văn hoa thời thượng mà tôi nghe nhiều lúc phải nén cho khỏi phọt ra mà cười! Thí dụ như “Nhiều khi Lan thấy tâm hồn trống vắng…” hay “Lan có những nỗi buồn không tên len lỏi trong tiềm thức” hoặc “Lan thường ôm giữ những mảnh hành trang còn hằn in dấu vết kỷ niệm…” Tôi kiên nhẫn nghe, gật gù ra cái điều khâm phục nàng ít tuổi mà quen biết nhiều, ăn nói hay như người ta viết văn vậy.
Total Visits: 48985184
Visits Today: 449943
This Week: 2953080
This Month: 979630
Total Visits: 48985194
Visits Today: 449953
This Week: 2953090
This Month: 979640
Total Visits: 48985184
Visits Today: 449943
This Week: 2953080
This Month: 979630